07/05/2026
Người ta nói hy sinh là tình yêu thương. Nhưng không ai nói rằng: Quên mất bản thân không phải hy sinh, đó chỉ là mất mát được đặt nhầm tên.
Sinh con xong, mình mất khoảng 2 năm để nhận ra bản thân đang dần biến mất trong chính cuộc sống của mình. Không phải biến mất theo nghĩa kịch tính. Chỉ là mỗi ngày thức dậy, thứ đầu tiên trong đầu không phải là mình cần gì, mà là hôm nay con cần gì, chồng cần gì, nhà cần gì. Rồi đến cuối ngày, phần dành cho mình gần như không còn.
Thật ra đây không phải chuyện của riêng ai. Phụ nữ khi có con thường trải qua một quá trình rất tự nhiên, đó là dần dần định nghĩa bản thân qua vai trò. Mẹ của con. Vợ của anh. Người lo bữa sáng, người nhớ lịch tiêm, người biết con đang mọc răng hay chỉ đang khó chịu vì thời tiết.
Tất cả những vai trò đó đều quan trọng. Nhưng nguy hiểm hơn, đó là dần họ không còn biết mình là ai ngoài những vai trò đó nữa. Không phải mất đi đột ngột. Chỉ là mỗi ngày nhường đi một chút, đến lúc nhìn lại thì đã không còn nhiều để nhường nữa.
Thật ra, một người mẹ biết mình là ai sẽ nuôi dạy con khác hoàn toàn so với một người mẹ đã quên mất điều đó. Không phải vì họ dành nhiều thời gian hơn hay ít hơn cho con. Mà vì con cái học cách tồn tại trong cuộc đời này phần lớn từ cách mẹ tồn tại trong cuộc đời của chính mẹ.
Con nhìn thấy mình mỗi ngày. Và mình muốn con nhìn thấy một người phụ nữ biết mình muốn gì, dám giữ lại những thứ của riêng mình, và vẫn yêu thương gia đình theo cách đầy đặn nhất có thể.
Nuôi con là hành trình dài. Nhưng hành trình đẹp nhất không phải là mình cho đi tất cả, mà là mình vừa cho con thấy một người mẹ yêu thương, vừa cho con thấy một người phụ nữ biết yêu thương cả chính mình.